Sau khi hiểu rõ sự chênh lệch cảnh giới trong đó, ba tên đồ đệ sợ nơm nớp, chỉ dám chợp mắt hai canh giờ.
Trời vừa hửng sáng, bọn họ đã vội vàng thúc giục Đường Sinh lên đường.
Đợi đến khi vầng thái dương nhô lên từ đằng đông, bốn thầy trò vừa vặn bước ra khỏi Hoang Cổ cấm địa.
Vừa thoát khỏi cấm địa, một luồng dị lực bỗng bùng cháy trong cơ thể mấy người.
"Sư phụ, đồ nhi hình như trúng độc rồi." Bàng Bác nằm lăn ra đất, nhe răng trợn mắt.
"Ngủ một giấc là khỏe thôi."
Diệp Phàm cắn răng, đầu ngoẹo sang một bên, dứt khoát chìm vào giấc ngủ.
Đường Sinh tay cầm cửu hoàn tích trượng, ngoài thân tỏa ra kim quang, không hề chịu quá nhiều ảnh hưởng.
Chu Nghị cũng đã yên tâm ngất lịm đi từ lúc nào.
Vừa rồi Đường Sinh đã nói cho bọn họ nghe về suy đoán của bản thân.
Bên trong Hoang Cổ cấm địa tồn tại một luồng sức mạnh kỳ lạ, tu sĩ tiến vào thì mọi thần lực, pháp lực trong cơ thể đều sẽ bị phong ấn.
Người phàm tiến vào rồi đi ra sẽ bị tước đoạt lượng lớn thọ nguyên.
Còn những kẻ đã từng ăn thần quả, uống thần tuyền bên trong như bọn Diệp Phàm, khả năng cao sẽ lột xác theo hướng tốt đẹp.
Ánh mắt Đường Sinh lóe lên thần quang, chăm chú quan sát sự biến hóa của ba tên đồ đệ.
"Hóa ra thần quả nuốt vào trong cấm địa sẽ không được tiêu hóa ngay, phải ra ngoài mới được kích phát, giúp nhục thân thoát thai hoán cốt."
Cửu hoàn tích trượng đã giúp hắn miễn nhiễm với sự ảnh hưởng này.
Diệp Phàm ăn nhiều thần quả nhất, trọn vẹn bảy quả, nhiều hơn trong nguyên tác tận mấy quả.
Khổ hải vững như bàn thạch của hoang cổ thánh thể được kích hoạt, sóng vàng ngập trời cùng lôi đình màu tím từ trong cơ thể phóng ra ngoài, tạo nên dị tượng vô cùng kinh người.
Chu Nghị và Bàng Bác cũng tương tự như vậy, khổ hải được kích phát, chỉ là không có dị tượng kinh thiên động địa như Diệp Phàm.
Bất tử thần dược, quả nhiên huyền diệu.Đường Sinh dùng nguyên thần dò xét, tận mắt chứng kiến sự biến hóa bên trong luân hải của ba đệ tử.
Trên mệnh luân dưới đáy mệnh tuyền, từng vết hằn đang dần mờ đi.
Chẳng mấy chốc, sự biến hóa của Chu Nghị và Bàng Bác cũng dừng lại.
Cơ thể hai người teo nhỏ lại thành dáng vẻ của hài đồng mười tuổi, trắng trẻo đáng yêu như ngọc tạc.
Trong khi đó, Diệp Phàm vẫn đang được thần quang bao phủ, thậm chí còn có xu hướng tiếp tục thu nhỏ hơn nữa.
Đường Sinh vội vàng cầm cửu hoàn tích trượng, truyền lực gia trì lên người Diệp Phàm.
Nếu hắn không can thiệp, e rằng Diệp Phàm sẽ teo nhỏ thành đứa trẻ năm sáu tuổi mất.
Đến lúc đó khéo lại khóc nhè đòi uống sữa thú cũng nên?
Bọn Diệp Phàm còn chưa kịp tỉnh lại, một đạo hồng quang từ xa đã xé gió lao tới.
Bên trong hồng quang là một nữ tử áo lam.
Dung mạo thanh lệ, khí chất phiêu miểu xuất trần.
Nguyên thần Đường Sinh lướt qua, nữ tử này tuy che giấu rất sâu, nhưng đạo văn trong đôi mắt lại rực sáng, nhìn qua liền biết tuyệt đối bất phàm.
Vũ trụ Già Thiên rất kỳ lạ, tu sĩ ngay từ luân hải bí cảnh đã bắt đầu nghiên cứu đạo văn.
Thần văn ngưng tụ bên trong mệnh tuyền của luân hải chính là những vết tích đại đạo đơn giản nhất.
Mọi loại công pháp, chiến pháp hay cửu mật, xét cho cùng đều là sự diễn giải và vận dụng đạo ngân.
Những kẻ mang thể chất đặc biệt sinh ra đã sở hữu huyết mạch hoặc nhục thân bất phàm, ẩn chứa những mảnh vỡ đại đạo độc nhất vô nhị.
Diệp Phàm và Bàng Bác là như vậy, nữ tử kia cũng không ngoại lệ.
Nhìn lại pháp môn của thế giới Tây Du, phải đến sau khi Hóa Thần mới bắt đầu tiếp xúc sâu vào việc lĩnh ngộ thiên địa đại đạo.
Lúc này, thứ Đường Sinh thiếu nhất chính là sự lĩnh ngộ về đại đạo, cho nên hắn vô cùng nhạy cảm với đạo ngân.
"Tiên linh nhãn, Vi Vi."
Trong đầu hắn chợt lóe lên một cái tên, người dẫn đường cho tân thủ tại Bắc Đấu.
Vi Vi vừa nhìn thấy Đường Sinh, lập tức căng thẳng như lâm đại địch.
"Nhìn không thấu, chẳng lẽ xui xẻo đụng phải danh túc cảnh giới hóa long sao?"
Rõ ràng nàng cảm ứng được nơi này chỉ có khí tức thần lực của luân hải bí cảnh nên mới bay tới.
Lẽ nào là vị đại năng chuyên tu một bí cảnh trong truyền thuyết?
Nếu là trước kia, Vi Vi đã sớm né đi cho lành, nhưng lúc này đối phương cứ nhìn chằm chằm vào nàng.
Nàng đành phải cắn răng đáp xuống.
Dạo gần đây sau khi đột phá liền có chút tự mãn, sau này phải lấy chuyện hôm nay làm bài học.
"Bái kiến tiền bối." Vi Vi vừa chạm đất liền khom người hành lễ.
"Nữ oa nhi không tồi, tiên linh chi vận bẩm sinh, Yến địa vậy mà lại có thể bồi dưỡng ra một thiên kiêu như ngươi."
Đường Sinh cất lời, giọng điệu già dặn từng trải.
"Ta bấm đốt ngón tay tính toán, thấy ngươi có duyên với ta, ngươi có nguyện ý bái ta làm sư phụ không?"
Vi Vi ngẩn người, người này sao vừa gặp mặt đã đòi thu đồ đệ rồi?
Hơn nữa, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu nàng mang trong mình tiên linh khí.
Vi Vi khom người từ chối: "Đa tạ ý tốt của tiền bối, nhưng Vi Vi đã được Dao Quang thánh địa chấp thuận, vài ngày tới sẽ khởi hành đến Dao Quang."
Nàng vội vàng lôi Dao Quang thánh địa ra làm chỗ dựa.
Nàng tuyệt đối không muốn bái một kẻ không rõ lai lịch làm sư phụ.
Ở Đông Hoang, trong bóng tối vẫn luôn tồn tại một đám tu sĩ tà đạo chuyên đi bắt cóc và cắn nuốt các loại thể chất đặc biệt.
Thuở nhỏ nàng từng bị bắt đi một lần, may mắn lắm mới thoát thân được.
Nàng vẫn luôn cẩn thận che giấu sự đặc biệt của bản thân, sao có thể tùy tiện bái sư.
Nhất là với loại cường giả không rõ lai lịch như thế này.
Sau này đến Dao Quang thánh địa là an toàn rồi, không cần phải nơm nớp lo sợ nữa.
"Dao Quang sao?"
Ai ngờ vị tiền bối đối diện lại bật cười: "Dao Quang chẳng phải chốn thiện lành gì đâu, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hối hận."
"Đây là một miếng ngọc bội. Đợi đến khi ngươi nhìn thấu bộ mặt thật của Dao Quang, lâm vào cảnh tứ cố vô thân, có thể dùng nó để liên lạc với ta."
Đường Sinh ném qua một miếng ngọc quyết.
Hắn không trông mong chỉ bằng một câu nói đã khiến Vi Vi lập tức bái phục, chuyện tương lai cứ từ từ rồi tính.
Vi Vi không chỉ có thể chất đặc biệt, mà tâm tính và thủ đoạn lại càng thuộc hàng thượng thừa.Sau khi gia nhập Dao Quang, nàng ẩn mình suốt ngàn năm, cuối cùng triệt để thanh trừng truyền thừa của Ngoan Nhân, khiến Dao Quang một lần nữa vĩ đại!



